Truyện ngắn về Bà Nội!

|

BÀ NỘI!
(Những bức ảnh đầu 2004, gần 14 năm về trước)

- Bà ơi cứu cháu, bà ơi cứu cháu! Bà à...à..

Hôm ấy trời nổi cơn giông, xầm xì xám xịt, lúc ấy mình đang ôm chặt ngọn cây ổi, gió quất bên này bên kia, miệng hét lớn, Bà từ trong nhà chống gậy chạy ra hét toáng lên, nhờ hàng xóm sang cứu, chị Tuyển bên dưới mặt mày xanh lét, ko biết làm sao để cứu thằng em họ, mà làm sao cứu dc, khi ấy cả 2 chị em mới có 8 tuổi thôi, Bà thì lưng còng, chống gậy chạy ra cổng tìm người giúp. May thay, lúc ấy có anh Ưng đi làm đồng về, vội quẳng đồ xuống sân rồi leo lên cây hỗ trợ cho thằng em con chú xuống mặt đất, nước mắt thằng bé 8 tuổi sợ hãi ôm bà nội, lăn theo những hạt mưa rào rào vừa kịp kéo về.

Tuổi thơ ấy 10 ngày thì 8 ngày mình ở trong bà nội, chỉ về nhà khi đến bữa ăn, rồi lớn lên cấp 2, cấp 3, bà vẫn hiện diện thường xuyên và ảnh hưởng trong cuộc sống hàng ngày, biết đi xe đạp thì chở bà đi sang nhà bác này bác kia hoặc sang nhà mình, bà ở vài ngày rồi lại về, vì bà đi lại khó khăn nên lúc nào cũng đợi mình vào bà để bà truyền tải thông tin cho mọi người, bà ốm đau, mình chẳng giúp dc gì nhưng cũng le ve chịu khó đạp xe từ nhà vào đun nước cho bà tắm, bà gội đầu, cũng biết dành tiền mua cây kem cho bà khi trời nóng.

Bà có cái oản, nắm xôi, quả nhãn cũng chỉ đợi thằng cháu út ít nhất vào chia phần đợi sẵn, ko cháu nào dc động vào.

Lên cấp 3 thì bà yếu, mắt ko còn rõ nữa, bà ít đi lại, chỉ ngồi nhà đợi cháu vào trò chuyện hết cả ngày không chán, bà hay kể chuyện xưa, kể chuyện về ông nội đã mất từ mấy chục năm trời, khi bố 17 tuổi còn nhỏ, bà kể nuôi bố và các bác vất vả chạy tây, bà kể chuyện khi bà còn nhỏ, kể chuyện bà lấy ông khi xa quê chốn giặc thù, kể chuyện về bác Đỉnh hi sinh chiến trường, bác Tâm tận Bạc Liêu xa cách thất lạc mấy chục năm trời.

Rồi lắng nghe những tình cảm anh em ruột của bà mà bà muốn gửi gắm nhưng đã quá xa xôi, già yếu và phân nửa đã ra đi rồi, lúc ấy cảm giác đời người thật ngắn ngủi.

Thật ý nghĩa những buổi trưa hè nóng nực, bà yếu đuối quạt phe phẩy cho thằng cháu trai khỏe mạnh ngủ dần trên phản gỗ mát lịm, văng vẳng nghe tiếng bà kể chuyện. Lúc ấy có đâu biết rằng chỉ vài năm nữa sẽ ko bao giờ còn khung cảnh ấy.

Vào đại học, cả tháng về thăm bà dc 1 lần, thậm chí nhiều tháng nhiều ngày, việc học hành, thi cử, việc làm thêm bận rộn vào cuộc sống, chẳng còn về vào ngủ trưa giường bà như ngày xưa nữa.

Ngày đưa bạn gái và giờ là vợ vào ra mắt, bà cũng mừng vì nó có người yêu rồi, thêm câu nói quen thuộc khi bà khoe thằng cháu nội:

- Thằng Tuân gái nó theo về tận nhà.

Rồi ra trường đi làm, buổi sáng sớm một ngày mùa đông năm 2005, hôm ấy bố gọi điện Bà mất rồi!

Thằng con trai 23 tuổi ko kịp báo cơ quan công tác, nhảy lên xe và cũng ko đủ kiên nhẫn đợi đò, nước mắt lao về quê muốn nhìn mặt bà lần cuối.
Bố bảo tối qua bà chẳng nói được gì, câu nói cuối cùng bà hỏi:

- Thằng Tuân đâu rồi?

Rồi bà lịm đi. Lúc bà mất, mẹ là người nằm cạnh, mẹ bảo bà như người cõi tiên, trời đổ cơn mưa rào sạch sẽ.

Rồi mình cưới vợ, sinh con. Thật tuyệt vời vì mình vẫn thỉnh thoảng gặp bà, nhớ nhất năm đó đầu tư sai lầm nên công ty lâm vào khó khăn, mình đã được gặp bà, mình bước từ ngoài sân vào, bà vẫn ngồi trên phản phe phẩy quạt, ủ rũ mình hỏi bà:

- Bà ơi cháu mệt mỏi quá, công ty ko làm ăn được, cháu bị stress kinh niên.
- Cháu phải bình tĩnh tạm thời dừng lại, hãy đi làm thuê, khi nào phù hợp sẽ làm lại, bà tin chắc rồi sản phẩm của cháu sẽ phủ khắp cả nước.

Giật mình tỉnh dậy trong đêm
Hôm sau kể chuyện cho vợ, thấy lòng nhẹ nhõm, thanh thản hẳn và quyết định thay đổi cuộc đời.

Rồi đi làm thuê cho người Hàn. Những năm tiếp sau đó, dù bề bộn công việc nhưng mình vẫn thường xuyên gặp bà, mỗi lần như trút đi được gánh nặng công việc mưu sinh, thêm động lực khao khát, khát vọng lập nghiệp tương lai.

***
Tối qua, Bố gọi điện bảo mai về nhé, mai ngày giỗ bà rồi, thời gian trôi nhanh quá, nhớ bà quá, đã 11 năm rồi sau ngày bà mất.
***
Và đây là những bức ảnh thượng thọ bà 2004 chưa từng được công bố.

NT

Một số hình ảnh về Bà Nội cùng gia đình

















Tin cùng chuyên mục

Kinh nghiệm du lịch hà giang bằng ô tô tự lái

Kinh nghiệm du lịch hà giang bằng ô tô tự lái

Chiếc xe vẫn chồm mình lao về phía trước trên con đường quanh co gập ghềnh. Trong bóng đêm đặc quánh giữa rừng núi hoang vu đến rợn người, tôi vẫn hy vọng kịp về thành phố Bắc Kạn trước 11h đêm. Quay sang nhìn vợ, người đồng hành đang lặng im không biết nói gì, vì nói gì lúc này chỉ làm cho mọi việc căng thẳng hơn

Truyện ngắn về mẹ!

Truyện ngắn về mẹ!

Có lẽ hơn ai hết mẹ là người ảnh hưởng đến tính cách của mình quá rõ nét, mọi hoạt động cử chỉ và suy nghĩ đều ảnh hưởng của mẹ, mẹ quan tâm sức khoẻ, mẹ nhắc nhở học hành, mẹ gửi tiền khi đi học đại học và luôn nhắc mình cầm thêm, những năm đầu đại học mỗi lần về quê mình luôn tự hứa chỉ lấy 300 nghìn một tháng của mẹ rồi lại lên đường, mình hay khóc thầm những lần đầu xa nhà vì nhớ mẹ, nhớ nhà. 

Kéo dài cuộc đời  trải nghiệm du lịch phú quốc

Kéo dài cuộc đời trải nghiệm du lịch phú quốc

Hãy thử tưởng tượng bạn có 3 ngày nghỉ ở nhà không làm gì ngoài ăn rồi lại nằm sẽ khác như thế nào nếu 3 ngày đó bạn đi du lịch và trải nghiệm cuộc sống đó đây

Âm mưu  truyện ngắn tình yêu

Âm mưu truyện ngắn tình yêu

Hắn và cô bạn cùng lớp cũng từ tầng 6 bước chậm rãi xuống tầng 5 rồi tầng 4, hắn đang có một âm mưu trong đầu mà không biết bắt đầu từ đâu, hắn nghĩ hắn sẽ làm một điều mà chắc chắn đứa con gái nào cũng sốc

Đưa đón!

Đưa đón!

Những cuộc sống thường nhật cứ trôi đi, thời gian như bất tận chẳng chờ đợi ai bao giờ, mới đấy mà hôm nay lại một mùa kỉ niệm ngày cưới của 2 đứa khi quyết định gắn bó với nhau 1 đời, sống với nhau chưa đủ dài nhưng đã 2 mặt con, và hàng tạ kỉ niệm thời yêu đương

Kỉ niệm cùng bố mẹ trốn viện ăn ngoài

Kỉ niệm cùng bố mẹ trốn viện ăn ngoài

Kỉ niệm ngày thứ 7, rủ cả 2 bố mẹ cùng trốn viện đi ăn ngoài. May mắn lớn nhất là mẹ luôn lạc quan, còn bố mọi thứ ổn chỉ chân có chút trục trặc.

Liên hệ